Đài Trung

Du lịch Đài Trung

Đài Trung (Taichung) là một thành phố ở phía tây miền Trung Đài Loan là thành phố lớn thứ ba của Đài Loan, sau Tân Đài Bắc và Cao Hùng. Đây là một thành phố trực thuộc trung ương của Trung Hoa Dân Quốc tại Đài Loan. Vào ngày 25 tháng 12 năm 2010, quận Đài Trung sáp nhập với thành phố Đài Trung ban đầu để thành lập khu đô thị đặc biệt. Phương châm của thành phố là "thành phố kinh tế, văn hoá và quốc tế".

Thành phố Đài Trung nằm ở lưu vực sông Đài Trung dọc theo vùng đồng bằng ven biển phía tây, trải dài từ bắc Đài Loan gần đến mũi phía Nam. Thành phố  giáp với Quận Changhua, Quận Nantou, Quận Hualien, Quận Yilan, Quận  Hsinchu và Quận Miaoli. Dãy núi Trung Tâm nằm ngay phía đông thành phố. Phía bắc là các ngọn đồi chạy về phía quận Miaoli. Phía nam Đài Trung là vùng đồng bằng duyên hải ven biển Quận Changhua và phía tây là eo biển Đài Loan.

Dân số: hơn 2,7 triệu người.
Diện tích: 2.214.8.968 km2
Nhiệt độ: 23 - 25 độ

Khí hậu

Đài Trung có khí hậu ôn đới ẩm ướt giáp với khí hậu nhiệt đới gió mùa. Nhiệt độ trung bình hàng năm là 23,3 độ C. Nhiệt độ cao nhất rơi vào tháng 7 và tháng 8, nhiệt độ thấp nhất rơi vào tháng 1 và tháng 2. Đặc biệt, ban ngày, Đài Trung ấm nóng quanh năm còn ban đêm vào những tháng mùa đông lạnh hơn đáng kể. Lượng mưa trung bình hàng năm chỉ trên 1.700 milimet. Độ ẩm trung bình là 80%. Thành phố Đài Trung là một trong số ít các thành phố của Đài Loan có khí hậu mát mẻ quanh năm.
Do được bảo vệ bởi Dãy núi Trung tâm (Central Mountain Range) ở phía đông và đồi Miaoli ở phía bắc, Đài Trung ít khi bị ảnh hưởng nặng nề bởi bão. Tuy nhiên, các cơn bão thường xuất hiện từ biển Nam Trung Hoa có thể đe dọa thành phố có thể kể đến là bão Typhoon năm 1986, đã tấn công bờ biển phía tây của Đài Loan (gần Đài Trung). 

Lịch sử

Các thổ dân Atayal và một số bộ lạc ở vùng đồng bằng Đài Loan (bao gồm cả người Taokas, Papora, Pazeh, Hoanya và Babuza) chính là những cư dân đầu tiên sinh sống ở của Đài Trung ngày nay. Những cư dân đầu tiên đã sống bằng việc săn bắn, sau này đã sinh sống bằng cách trồng kê và khoai môn. Vào thế kỷ 17, các cư dân Papora, Babuza, Pazeh và Hoanya đã thành lập nên Vương quốc đầu tiên tên là Middag có lãnh thổ nằm ở phía tây của Đài Trung ngày nay.
Năm 1682, triều Thanh đã giành quyền kiểm soát miền Tây Đài Loan từ gia đình Cheng (Vương quốc Tungning). Năm 1684, quận Zhuluo được thành lập, bao gồm hai phần ba lãnh thổ chưa phát triển phía Bắc của Đài Loan. Đài Trung ngày nay bắt nguồn từ Toatun vào năm 1705. Để tăng cường  Kiểm soát, quân đội được thành lập vào năm 1721 gần khu vực công viên Đài Trung hiện nay của Lan Ting-chen.
Năm 1731, một cuộc nổi dậy của thổ dân đã nổ ra tại phía bắc thành phố, trên sông Dajia sau khi các quan chức Trung Quốc chuyển tới đây và bị dập tắt.
Năm 1786, một cuộc nổi dậy khác chống lại nhà Thanh đã bắt nguồn từ huyện Dali. 
Năm 1887, Khi tỉnh Đài Loan được tuyên bố là một tỉnh độc lập, chính phủ đã dự định xây dựng thành phố thủ đô của mình tại khu vực này, cũng được chỉ định làm trụ sở của tỉnh Đài Loan. Do đó thành phố này đã mang tên "Đài Loan-fu", có nghĩa là "thủ đô của Đài Loan”. Tuy nhiên về sau, thủ phủ của Đài Loan đã được chuyển tới Đài Bắc.
Năm 1895, Sau khi Trung Quốc thua trong Chiến tranh Trung-Nhật, Đài Loan đã được nhượng lại cho Nhật Bản theo Hiệp ước Shimonoseki, tên của thành phố được đổi thành Taichū . Người Nhật đã tìm cách phát triển thành phố để trở thành khu vực "hiện đại" đầu tiên của Đài Loan. 
Người Nhật đã tiến hành một dự án đường sắt bắc nam. Trạm Taichū đã được hoàn thành và bắt đầu hoạt động vào năm 1917, và vẫn hoạt động ngày hôm nay. Thành phố Taichū đã được chính quyền Nhật Bản tuyên bố chính thức vào năm 1920. Tòa thị chính Taichū cũng được hoàn thành năm 1924, sau mười một năm xây dựng. Sân bay Kōkan, bây giờ được gọi là Sân bay Đài Trung cũng ra đời trong thời kỳ này.
Trường trung học Taichū (nay là trường trung học đệ nhất cấp Đài Loan) được thành lập vào năm 1915 bởi các thành viên cao cấp của địa phương, bao gồm Lin Hsien-zang và anh trai Lin Lieh-tang, hai nhà trí thức nổi tiếng của Đài Loan. 
Từ năm 1926 đến năm 1945, lãnh thổ của quận Taichū bao phủ cả vùng Đài Trung hiện đại cùng quận Changhua và quận Nantou. 
Năm 1945, Chiến Tranh Thế Giới 2 kết thúc, nền kinh tế Đài Loan lúc này rơi vào tình trạng giống như Nhật Bản: vô cùng nghèo nàn.Vào cuối cuộc chiến, Nhật Bản đã trao lại quyền kiểm soát Đài Loan.
Sau chiến tranh, Đài Loan nằm trong giai đoạn chuyển tiếp và bất ổn. Thời kì này, những người theo chủ nghĩa dân tộc Đài Loan đã chia thành ba nhóm, một trong số đó được gọi là 'nhóm nhạc Đài Trung'. 
Năm 1966, Không lực Hoa Kỳ thiết lập một căn cứ không quân ở đây với mã sân bay là CCK. Đây là căn cứ không quân lớn nhất ở Viễn Đông vào thời điểm đó, cho phép  mấy bayB-52 Stratofortress hạ cánh. Trong Chiến tranh Việt Nam, CCK đã trở thành một kho của Không quân Hoa Kỳ. 
Năm 1947, Quận Đài Trung có vị thị trưởng đầu tiên là Lai Tien Shen. Ông được bổ nhiệm ở nhiệm kì kế tiếp. Hiện nay, hình ảnh của ông vẫn được tôn vinh tại tòa nhà thành phố Đài Trung. 
Sau khi thất bại trong cuộc nội chiến Trung Quốc, Quốc Dân Đảng đã dời chính phủ Cộng hòa Trung Quốc sang Đài Loan. Khu vực Đài Trung được chính phủ Trung Quốc tuyên bố là một thành phố và quận của tỉnh vào năm 1949. Kể từ đó đến nay, thành phố đã phát triển như một trung tâm giáo dục đại học, thương mại và văn hoá. Bên cạnh đó ngành công nghiệp ở đây vô cùng phát triển nên thành phố còn được mệnh danh là "Vương quốc Cơ khí". 
Ngày 25/12/2010, thành phố được sáp nhập với khu vực xung quanh Quận Đài Trung để thành thành phố đặc biệt (thành phố trực thuộc trung ương của Trung Hoa Dân Quốc tại Đài Loan).

Các điểm tham quan du lịch ở Đài Trung

 

Hồ Nhật Nguyệt (Sun Moon Lake)

Hồ Nhật Nguyệt  là một hồ nước nhân tạo do người Nhật xây đập tạo thành từ năm 1931 để làm thuỷ điện. Hồ rộng hơn 4 hecta, ở độ cao khoảng 750 mét so với mặt biển. Sở dĩ gọi hồ này là Nhật Nguyệt Đàm là vì khi ta đứng ở trên đảo La Lỗ giữa hồ thì có thể thấy phần phía đông của hồ có hình bán nguyệt giống như mặt trăng còn phần phía tây của hồ hình tròn giống như mặt trời. Có 3 cách để tham quan hồ Nhật Nguyệt:
•    Đi bằng tàu cao tốc: du khách có thể mua vé ngay tại bến tàu. Giá khoảng 250 $NT 
•    Thuê xe đạp: có nhiều điểm thuê xe đạp để bạn trải nghiệm và ngắm được toàn cảnh vẻ đẹp của hồ Nhật Nguyệt.  Đường đạp xe ở hồ Nhật Nguyệt đã được CNN Travel đánh giá là 1 trong 10 đường đạp xe đẹp nhất thế giới. 
•    Cáp treo: Đoạn cáp treo dài 1,8km, đi hết một chặng mất khoảng 30 phút. Giá vé cáp treo khứ hồi: 300 Đài tệ. Cáp treo ở đây  được sơn ba màu, màu đỏ tượng trưng cho mặt trời, màu vàng tượng trưng cho mặt trăng và màu xanh tượng trưng cho màu nước hồ Nhật Nguyệt.

Tháp Từ Ân

Tháp Từ Ân có 9 tầng, cao 46m. Từ bãi đỗ xe, du khách đi bộ khoảng 500m theo đường dốc và bậc thang thì mới lên tới đỉnh, cao khoảng 200m. Tháp Từ Ân được Tưởng Giới Thạch xây dựng để tưởng nhớ công ơn của mẹ ông là bà Vương Ngọc Thái. Trong tháp có bậc thang xoắn ốc để du khách có thể lên tận đỉnh. Đứng từ trên cao nhìn xuống, du khách có thể thấy phong cảnh tuyệt đẹp của hồ với làn nước trong xanh, xung quanh là núi rừng bao phủ. Giữa hồ có đảo La Lỗ. Trên đảo có thờ tượng hươu trắng.

Chùa Huyền Trang (Xuanzang Temple)

Đây là ngôi chùa thờ đại sư Huyền Trang tức Đường Tam Tạng trong truyện Tây Du Ký. Huyền Trang là một Cao tăng Trung Quốc, một trong bốn dịch giả lớn nhất, chuyên dịch kinh sách Phạn ngữ ra tiếng Hán. Nhà sư cũng là người sáng lập Pháp tướng tông tại Trung Quốc. Vì tinh thông Kinh điển Phật giáo nên nhà sư còn mang danh hiệu là Tam Tạng (pháp sư).
Phía trước chùa có vẽ tranh kể lại những địa danh mà đại sư Huyền Trang (đời Đường) đã đi qua trong khắp vùng phía bắc Ấn Độ để thỉnh kinh chữ Phạn về Trung Quốc. Ông có công dịch 79 bộ kinh gồm 1.335 quyển từ chữ Phạn ra chữ Hán trong 16 năm. Năm 664 thì ông qua đời. Trong chùa có thờ tượng của đại sư và những xá lợi của ông.
Khi con người chết đi, nếu đem thiêu đốt thân thể thì chỉ để lại tro tàn. Đức Phật hay các nhà sư đắc đạo, khi thiêu sẽ để lại những hạt nhỏ gọi là xá lợi. Những hạt xá lợi rất nhỏ, phải dùng kiếng phóng đại mới thấy, nhưng rất cứng rắn và tồn tại hàng ngàn năm nay. Riêng xá lợi của đại sư Huyền Trang đã bị đem về Nhật trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng Trung Quốc. Sau này, Quốc Dân Đảng đòi được và xá lợi được trả về Đài Loan, được đem vào thờ ở đây năm 1965.

Khu phong cảnh Lishan

Đây là một khu tham quan tại Đài Trung với phong cảnh đẹp như tranh vẽ. Du khách sẽ vô cùng thích thú khi đứng giữa thiên nhiên trời đất ngắm cảnh núi non sông hồ tuyệt vời ở đây. Đặc biệt mỗi mùa tại đây lại có một điểm hấp dẫn riêng biệt: mùa xuân thì muôn hoa đua sắc, mùa hè thì trái cây trĩu cành, mùa thu thì lá đỏ lãng mạn làm đắm say lòng người,  còn mùa đông thì tuyết phủ trắng xóa. Được biết toàn bộ khu Lishan được chia thành 4 điểm tham quan chính: Kukuan, Lishan, nông trại Wuling và nông trại Sushou Shan

Chợ đêm Feng Chia

Một địa điểm mà du khách không thể không ghé thăm trong các chuyến đi du lịch của mình đó chính là những ngôi chợ địa phương, đặc biệt là chợ đêm. Tại đây gần như sẽ là nơi hội tụ của toàn bộ những gì đặc sắc nhất trên vùng đất đó: ẩm thực, đồ lưu niệm, sản vật địa phương...  Ngoài ra dạo bước trong chợ, du khách cũng sẽ khám phá được phong cách sống, lối sinh hoạt của người bản địa. Đến Đài Trung, bạn có thể ghé thăm chợ đêm Feng Chia, một ngôi chợ đêm nổi tiếng nhất khu vực. Tại đây du khách sẽ tha hồ nếm những món ngon vật lạ đặc sản địa phương, trong số đó phải kể đến Dimsum. Chợ mở cửa từ 6:30pm - 11:30pm.

Gaomei - vùng đất ngập nước 

Tại khu vực Gaomei này, bạn có thể đi chân trần trên những vùng nước nông và dạo bước ngắm cảnh. Cảnh sắc Gaomei cả ngày lẫn đêm đều vô cùng tuyệt đẹp. Đặc biệt thời điểm hoàng hôn là lúc bạn có thể chụp được những bức ảnh tuyệt táctừ những cây quạt gió khổng lồ vươn cao cùng cây cầu gỗ dài như vô tận hướng ra biển.

Làng Rainbow

Đây là một ngôi làng bích họa vô cùng nổi tiếng ở Đài Trung. Những bức tranh tường tuyệt đẹp, ngộ nghĩnh và sống động vô cùng được vẽ hầu hết trên các ngôi nhà trong làng Rainbow. Được biết một cụ già 93 tuổi chính là tác giả của công trình rực rỡ giúp cho ngôi làng được khoác lên một màu áo mới. Một điều đặc biệt là cụ cũng chính là cư dân cuối cùng của ngôi làng.

Le Mout - Nhà hàng lọt top 50 nhà hàng Châu Á

Đến Đài Trung, để thưởng thức ẩm thực tuyệt đỉnh, bạn có thể ghé thăm nhà hàng Le Mount. Đây là nhà hàng nổi tiếng nhất Đài Trung hiện nay về ẩm thực. Năm 2016, Le Mount vinh dự là 1 trong 2 nhà hàng Đài Loan lọt top 50 nhà hàng tốt nhất Châu Á. với phong cách Pháp hiện đại, sang trọng, nhà hàng luôn mang đến cho thực khách một không gian tuyệt vời và những món ăn sáng tạo, ngon miệng nhất.

The National Taiwan Museum of Fine Arts

Bảng tàng mỹ thuật quốc gia Đài Loan (The National Taiwan Museum of Fine Arts) là một bảo tàng ở Quận Tây (West District), Đài Trung, Đài Loan. Bảo tàng được thành lập vào năm 1988, là bảo tàng mỹ thuật đầu tiên và duy nhất tại Đài Loan. Các bộ sưu tập chính là các tác phẩm của các nghệ sỹ Đài Loan, bao gồm nghệ thuật Đài Loan hiện đại và đương đại. Bảo tàng có diện tích 102.000 mét vuông, bao gồm cả công viên điêu khắc công cộng ngoài trời.  Đây được xem  là một trong những viện bảo tàng lớn nhất ở châu Á.
Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Đài Loan đã tạm thời đóng cửa từ năm 1999 -tháng 7/2004 để trùng tu do thiệt hại bởi trận động đất 921 gây ra. Từ năm 2011 đến năm 2016, Bảo tàng Mỹ Thuật Đài Loan đã thu hút hơn 1 triệu du khách mỗi năm.
Mở cửa: hàng ngày (trừ thứ 2). Từ 09:00 -17:00. 
Địa chỉ: No. 2, Section 1, Wuquan West Road, West District, Taichung City, Đài Loan 403
Điện thoại: +886 4 2372 3552

Nhà hát Quốc gia Đài Trung

Nhà hát Quốc gia Đài Trung (The National Taichung Theater) là nhà hát opera thuộc khu vực Metropolitan của Đài Bắc, Đài Loan. Diện tích ước tính của toàn bộ công trình là 57.685 mét vuông, gồm 3 nhà hát. Trong đó một phòng có sức chứa 2.000 người, một phòng có sức chứa 800 người và phòng còn lại có sức chứa 200 thính giả. Công trình độc đáo với những lỗ và tường kì lạ, được thiết kế bởi kiến trúc sư người Nhật Toyo Ito với sự hợp tác của Cecil Balmond tại Arup AGU. Hợp đồng được ký kết vào ngày 11/11/2009 với kế hoạch xây dựng 45 tháng. Nhà hát đã mở cửa một phần vào ngày 23/11/2014và chính thức khai trương năm 2016.
Địa chỉ: No. 101, Section 2, Huilai Road, Xitun District, Taichung City, Đài Loan 407
Điện thoại: +886 4 2251 1777

Miếu Văn Vũ
Văn Võ Miếu ở Đài Loan là một đền thờ Khổng Tử (Văn Miếu) và Quan Công (Võ Miếu) nằm ở bờ hồ phía bắc của Nhật Nguyệt Hồ, thuộc Đài Trung.
Trước thời Đài Loan bị Nhật chiếm đóng, tại hồ Nhật Nguyệt có hai đền thờ tên Longfong Temple và Yihua Hall. Khi người Nhật xây đập thủy điện ở đây, mực nước hồ Nhật Nguyệt lên cao, các đền thờ này phải di tản. Người Nhật đồng ý bồi thường, và ban quản trị hai chùa nầy quyết định góp sức lại xây dựng một đền thờ lớn duy nhất, mang tên Văn Võ Miếu như ngày nay. 
Đền được xây dựng với lối kiến trúc đền chùa Trung Hoa cổ với cổng tam quan, mái cong sơn vàng. Văn Miếu được xây trên Võ Miếu để thể hiện quan niệm của người xưa “Trọng văn hơn võ”.
Văn Miếu thờ Khổng Tử và 2 đệ tử.
Võ Miếu thờ Quan Công và Nhạc Phi.
 Quan Vân Trường: là nhân vật duy nhất được cả Nho giáo, Phật giáo và Đạo giáo phong làm thần linh.
Nho Giáo: Võ Thánh. Ông là biểu tượng "trung dũng thần vũ", tinh thần "vì nước quên thân" và “trọng nghĩa khí”. Những người kinh doanh, buôn bán rất sùng bái Quan Vũ.
Phật Giáo: Già Lam Bồ TátTruyền thuyết Trung Quốc kể lại, người sáng lập ra thiền phái Thiên Đài là Trí Giả đại sư, triều Tùy.Tương truyền ông từng "nhập định" tại núi Ngọc Tuyền, Kinh Châu và nghe được "tiếng gọi của Quan Vân Trường" - "Trả đầu cho ta!". Trí Giả đại sư hỏi lại - "Ngài qua năm cửa trảm sáu tướng, giết người vô số, vậy ai trả đầu cho bọn họ?". Vị đại sư này sau đó đã giảng giải Phật pháp cho Quan Vũ, khiến Quan Công hổ thẹn mà xin được truyền thụ "tam quy ngũ giới", trở thành đệ tử Phật môn và thề nguyện làm Hộ pháp cho Phật giáo. Về sau, nhân vật anh hùng được người dân Trung Quốc kính ngưỡng Quan Vân Trường trở thành Già Lam bồ tát, cùng với Vi Đà bồ tát là hai đại Hộ pháp của Phật giáo. Trong các chùa miếu thờ Phật, Già Lam là Hữu hộ pháp, Vi Đà là Tả hộ pháp.
Đạo Giáo: Quan Thánh Đế Quân. vốn là một trong "Hộ pháp tứ soái" của Đạo giáo. Tín ngưỡng Đạo giáo ngày nay chủ yếu thờ phụng Quan Công như một Thần Tài. Quan đế là vị thần "trị bệnh trừ tai, trừ ma diệt ác, tru phạt phản nghịch, tuần sát Âm phủ". Việc Quan đế được xưng là Thần Tài xuất phát từ hình tượng trung nghĩa của ông trong tín ngưỡng dân gian Trung Quốc. Thương nhân Trung Quốc nhiều thế hệ cho rằng, Quan Công sinh thời rất giỏi về quản lý tài chính, phát minh ra "nhật thanh bạ" ghi lại nguồn, thu, chi, tồn hàng ngày rất rõ ràng. Hậu thế công nhận ông là "kỳ tài kế toán", nên phong làm "thần thương nghiệp". Một nguyên nhân khác là thương nhân kinh doanh coi trọng "nghĩa khí và tín dụng". Ông còn được phong là "chiến thần" Quan Vân Trường, người ta cho rằng bên nào được ông "trợ chiến" ắt sẽ giành được thắng lợi., kinh doanh làm ăn phát đạt.
Tại Đài Loan, Quan Công còn được các tín đồ xưng là "ân chủ", tức là "Chúa cứu thế"
    Nhạc Phi: vị tướng quân lỗi lạc của Trung Hoa là một huyền thoại về lòng tận trung báo quốc. Nhạc Phi được nhớ đến vì những chiến tích, lòng trung nghĩa với đất nước và hiếu thảo với mẹ già.
Nhạc Phi phò trợ nhàTống đánh đuổi quân Kim, buộc quân địch phải rút lui. Nhân dân ủng hộ ông ngày càng đông.
Trước những chiến công hiển hách của Nhạc Phi khiến cho một số quan lại ghen tức và vu cáo ông. Vua Cao Tông nghe theo lời xúc xiểm của Tần Cối đã nghi ngờ và buộc tội Nhạc Phi. Người Kim vốn hận và sợ Nhạc Phi thấu xương tủy, đã đưa ra điều kiện nghị hòa với Nam Tống là phải giết chết Nhạc Phi.    
Năm 1142, Nhạc Phi và con trai mình là Nhạc Vân đã bị Tần Cối hạ độc giết chết tại đình Phong Ba, thuộc Đại lý tự Lâm An. Khi ấy, ông mới chỉ 39 tuổi
21 năm sau khi Nhạc Phi mất, Hoàng đế Hiếu Tông đã minh oan cho ông và một lần nữa khẳng định lòng trung thành của Nhạc tướng quân. Vì tội ác của mình, Tần Cối và vợ cùng hai quan triều đình bị đúc thành tượng sắt, quỳ gối trước bia mộ của Nhạc Phi, đời đời bị người dân phỉ báng, khinh miệt.
    Khổng Tử:

Người dân tộc Thao
Người Thảo (tiếng  Anh Thao/Ngan) là một nhóm thổ dân rất nhỏ hiện đang sanh sống bên bờ hồ Nhật Nguyệt. Họ đã định cư ở đây hơn 100 năm trước, từ thời nhà Thanh. Chủng tộc  này rất nhỏ dân số khoảng 281 người. Đây là một trong 10 chủng tộc được  chánh quyền Đài Loan nhìn nhận là thổ dân, văn hóa được bảo vệ.
“Tương truyền, vùng Nhật Nguyệt Đàm trước kia chỉ có dân tộc Shao (Thao) sinh sống. Trong quá trình săn bắt, họ phát hiện giữa đàn hươu màu vàng có một con hươu màu trắng. Cánh thợ săn đã đuổi theo đàn hươu đến hồ Nhật Nguyệt thì mất dấu. Phát hiện đàn hươu chui vào hang, khi họ đục hang thì phát hiện ra hồ Nhật Nguyệt và đến đây đàn hươu cũng biến mất không còn nữa. Do đó, người Shao cho rằng, đây là linh vật dẫn đường chỉ lối cho họ đến vùng nước bình yên này để an cư lạc nghiệp, vì vậy người dân thờ tượng con hươu trắng ở đảo La Lỗ giữa hồ Nhật Nguyệt.”
1950 Tưởng Giới Thạch và Tống Mỹ Linh có đến tham quan hồ Nhật Nguyệt. Thời đó chưa có tàu, xe như bây giờ, tù trưởng của người Thao đã chèo thuyền để đưa 2 người đi tham quan. Bà Tống Mỹ Linh sức khỏe không tốt, bị hen suyễn và dị ứng da nên vị tù trưởng đã xay nhau thai hươu thành bột để bà Tống Mỹ Linh ăn chữa hết bệnh.